HÃY XUỐNG ĐI, "CÁC BẠN TRẺ ĐANG NGỒI TRÊN NÓC TỦ"

Em thích – Em không thích

Nếu được hỏi ác mộng nhất của những người tuyển dụng là gì, hẳn vô số trong những người này sẽ bật ra ngay: Đó là khi nghe ứng viên lặp đi lặp lại điệp khúc muôn thuở đầy kiêu hãnh: “Em thích” và “em không thích”…

Tất nhiên họ thường không nhận những ứng viên này. Vì có nhận vào làm thì đủ các thứ tốt như mức lương cao, môi trường làm việc tốt, công việc họ vốn ưa thích… cũng không níu chân họ được bao lâu. Và người làm nhân sự cũng hiểu mình không thể thay đổi được tư tưởng của các ứng viên đó. 

Trong các cuộc phỏng vấn tuyển dụng giờ có vô số các ứng viên “trường phái thích – không thích”…


Trải qua vô số cuộc phỏng vấn tuyển dụng và trao đổi với các bạn, mình rất ngạc nhiên khi thấy “một bộ phận không nhỏ” những bạn trẻ non cả về kiến thức lẫn non nghề, con nhà nghèo, gánh nặng gia đình đang đè nặng trên đôi vai mỏi mòn của cha mẹ song lại cực “CHẢNH” và  "ẢO TƯỞNG NẶNG" về bản thân khi đi phỏng vấn xin việc – thể hiện qua việc luôn nói cái này cái kia mình “THÍCH HAY KHÔNG THÍCH”.

Các bạn luôn mong muốn phải được ngồi vào những vị trí trọng vọng nhất; bất chấp nó không phù hợp với năng lực bản thân. Thí dụ như THỜI SINH VIÊN làm team leader cho nhóm 3 người không xong nhưng lại chỉ muốn làm Giám sát ngay cả lập kế hoạch cho một việc chưa được nhưng lại muốn thêm chữ senior vào trước chức danh… Khi bị yêu cầu đi tuần tự, đảm nhận đúng năng lực, các bạn liền giãy nẩy, và lấy cớ thích hay không thích, các bạn sẽ sẵn sàng nghỉ việc dù trong túi không đủ tiền trả 2 ly cafe. 

Thôi đừng nói “thích – không”, nếu…

Các bạn luôn mồm nói đến cặp phạm trù “thích – không thích”. Nhiều bạn chưa thành người nhưng đã đòi leo ngay lên nóc tủ ngồi, theo mô hình tháp Maslow thì leo ngay lên đỉnh tháp mà ngự.

Nếu sinh ra các bạn đã trong gia đình giàu có, dư dả thì bạn có quyền.
Nếu bạn là thiên tài hay bất quá là nhân tài trong xã hội bạn cũng có quyền.
Nếu bạn có một nguồn tài trợ nào đó khiến bạn không phải lo các nhu cầu căn bản thì bạn cũng có quyền. 

Còn đằng này chưa lo nổi ly cafe sáng mà đã đòi chễm chệ ngay trên đỉnh tháp Maslow thì quả là điều không tưởng… Thôi, hãy tỉnh lại và leo xuống đi! các bạn đang say sưa giấc nồng trên “nóc tủ cuộc đời”.  

Để giải quyết chuyện này, việc đầu tiên cần có lẽ chính là bớt "CHẢNH" và "ẢO TƯỞNG", SỐNG CÓ TRÁCH NHIỆM VÀ CẦN LÒNG TỰ TRỌNG của người trưởng thành.

Đơn giản là đi từ đáy tháp, tu tập, trang bị kinh nghiệm và kiến thức, tự lo được cho bản thân các nhu cầu thiết yếu hàng ngày như ăn, mặc, chỗ ở… đỡ cha mẹ đi rồi hẵn leo dần lên, ĐÂU CÓ MUỘN!